Tú Oanh nhỏng cái mông đít lên thật cao hẫy lên hẫy xuống, miệng rên rỉ không ngừng.
Chết em rồi. . . nứng quá đi anh ơi.
Hùng Mạnh thấy con nhỏ dã nứng lên tới chỉ rồi thì còn chần chờ gì nữa. Con cặc dầy gân guốc đã cương cứng ngấc tự bao giờ, nó đang ngóc lên ngóc xuống chuẩn bị cho cuộc chiến sắp sửa dến giờ khai quả Hùng Mạnh nằm dè lên người Tú Oanh tay nắm ..chặc lấy con cặc rồi chàng nhẹ nhàng nhét nó vào lồn con bé.

Chet em roi. . . nung qua di anh oi truyen 18+

Full đọc chết em rồi. . . nứng quá đi anh ơi truyện 18+

Tuyết thảy gói Salem lên bàn, rút cái zippo Made in Japan mạ bạc bóng loáng, đưa hai ngón tay điệu nghệ búng đánh tách một cái, ngọn lửa xanh lè phụt lên, nàng ngửa mặt lên châm đốt điếu thuốc, phun làn khói cuộn tròn thành từng vòng tròn, tiếp nhau bay bay lên trần nhà, ném cặp giò mang đôi “bốt đờ sô” cài giây kéo, nâng ly rượu ực một ngụm dài, lật mu bàn tay quẹt ngang miệng, buông thỏng một câu “hắc ám:”
– Ê, Thu Dạm, mày tính sao cái vụ con Mai chích chòe?
– Tính cái con mẹ gì nữa cho mệt óc. Luộc kỷ nó chớ sao. Cái ngữ “pêđê cột buồm” với tao thì di chỗ khác chơi.

Thu Đạm vừa nâng tô bún riêu bà cả đọi húp xùm xụp nhtt tàu xúp lê, vừa nhai tóp tép miếng sụn giò heo mà vẫn nói lúng búng trong mồm. Nãy giờ lẳng lặng phun khói tàu hỏa quen híp mắt phê lờ đờ, thả hồn làm thơ, vụt ngồi chồm dậy trợn cặp mắt trắng dã oang oang cao giọng:
– Tổ mẹ nó cái băng “Bẹc Cà Na” dó xứng dáng gì mà mày đòi hlộc cho dơ nồi. Theo tao hả Vẽ bản đồ Côngô trên mặt nó. Ô kê?

Cô ả vừa nói vừa phát họa cử chỉ gạch dọc ghạch ngang xéo dài mấv nét trong khoảng không trước mặt.

Tuyết cười lục khục trong cổ họng, quơ chân xủi cho Nga Qnắn một cái dan điếng, rủa:
– Mẹ nó. . . nhỏ công chúa Phi châu này nói ngon lành đúng hiệu bà Lang trọc quá la. Ê nói mà dám chơi hông mày?
– Mày khi dễ con nầy vừa thôi chứ. Chưa chắc con nào sợ con này à. . . Thử nhào dzô thì biết chứ gì.
– Ô kê, chừng nào nói đi. Tao hứa mày thi hành công vụ xong “qua” sẽ tặng em một chầu tái nạm cầy tơ ngã ba ông Tạ.

Truyện 18+ chết em rồi. . . nứng quá đi anh ơi

Truyen 18+ chet em roi. . . nung qua di anh oi

Nghe Thu Đạm hứa rủ đi ăn thịt chó, Nga Quắn bịt mũi xí dài một hơi, nàng rùng vai lắc đầu nguầy nguậy:
– Thôi, thôi. Cái món cầy tơ cầy mập hẩu xực của mày gởi qua cho thằng Bob thầy Tăng thưởng thức đi. Tao thì xá dài, rút lui có trật tự dó em ạ. Chỉ mới nghe mùi mắm tôm là tao đã nôn rồi.
– Vậy mà tự xưng dân chơi. Mày đúng là dân chơi cầu ba cẳng thôi nhỏ ạ. Mày hỏng nghe mấy thằng cha ca sĩ ngâm nga “Sống trên đời ăn miếng dồi chó. Thác xuống âm ty biết có được ăn.” nghe chưa em Tuyết vừa nghe Thu Đạm trổi giọng ngâm thơ xây cá nại, nó bật cười dòn tan, đá lông nheo một phát với con Nga Quắn:
– Dồi chó thì con Thu Đạm nó khoái nhậu, còn Nga Quắn thì chỉ mê dồi Tây, Tàu, Ma Ní, Mỹ đen thôi hà. Đúng không nữ quái rừng xanh?
Nga Quắn dẫy nẫy tru tréo:
– Ê chơi xỏ bà dừa thôi nghen. Tao mê dồi tụi nó rồi thì sao.
Thu Đạm như chợt nhớ chuyện gì, nó la ong óng:
– Thôi bỏ mẹ rồi. Tính sổ lẹ lẹ lên di Tuyết. Mày quên chuyện gì rồi hả?
– Cái gì thì nói mẹ nó ra cho rồi. Cứ ởm ờ hoài tao chán mày bỏ mẹ.
– Hôm qua băng Thanh Tà Lỏn hẹn mình 9 giờ đằng Chân Trời Tím. Mầy quên rồi sao?
Nga Quắn vỗ dùi Thu Đạm một cái. Con nhỏ hét lên, rủa:
– Tổ cha mày, Mầy cái kiểu gì kỳ cục vậy, dau thấy mẹ luôn hà.
Con này hở cái là la làng lên bài hãi. Sao mỗi lần thằng Tony Đá nó tẩn kỹ, mày hỏng la giùm cái.
– Ê, ê Hỏng có móc họng nghen
Tuyết lừ mắt hai nhỏ bạn gắt giọng vẻ đàn chị:
– Mày nhắc vụ Thanh Tà Lỏn hẹn mình vụ gì.
Thu Dạm nó làm ra vẻ quan trọng:
– Vụ bà tướng Hoa Tình Thương cần tụi mình chỉnh trang sắc đẹp con nhỏ cha căng chú kiết nào đó tao chưa nắm vững gia phả.
– Ô kê. Vậy thì đi liền còn chờ gì nữa. Dì Mười ơi, bữa nay à la ghi nghen. Cuối tuần tụi em sẽ giải quyết cho dì.

Chết em rồi. . . nứng quá đi anh ơi

Dứt lời con Tuyết đứng lên rời bàn trước tiên. Thu Đạm, Nga Quắn mồm vẫn còn ngậm tăm xỉa răng lục tục đi theo.

Nhưng ba đứa con gái thuộc băng “Nữ Kê Hảng Phân” mới đến cửa quán từ ngoài một gã con trai áo quần Jean bằng da, cổ dong dưa sợi dây chuyền bạc dài tận rốn bước vào vừa trông thấy nhóm tam nương, gã cltời nham nhở~ xổ một tràng tiếng Đức ba rọi:
– Hế lô. Ô kê sa lem. Hao đu du đu?
Nga Quắn thấy hai bạn nhăn mặt ngó lơ vẻ cầu cao. Nó không nỡ làm bể mặt chàng khứa nên cười giã lã dáp lễ:
– Ô kê. Năm bờ oan. Du du đâu ai đu theo. No sì ta hoe.
Ba cô gái vụt cười rộ lên cứ như bị ai cù léc vào nách không bằng, rồi bỏ đi nhanh ra chỗ gởi xe. Gã con trai cay cú nói:
– Xin lỗi, tụi này đang bận. Hẹn dịp khác nha..

Gã con trai nhanh chóng moi xấp giấy Đức Thánh Trần dày cui phẩy phẩỵ trước mặt tam nương, nheo mắt xì tin, vẻ đắc thắng:
– Ví dụ như mấy Đức Thánh Trần này cần nói chuyện với chư vị thì sao?
Thu Đạm tự ái, vẫu môi lên tiếng:
– Đô Mẽo biết tụi này ô kê chưa. Đức Thánh Trần để dành đàn anh thờ bà xã nghen.

Nó vừa dứt lời xong, hai nhỏ bạn bật cười nghặt nghẽo, mặc thiên hạ đi ngang qua nhìn ngó. Tiếng máy xe nổ dòn. Cả ba phóng vút mất dạng, bỏ mặc gã con trai đứng ngẫn tò te, mặt thộn dài ra ấm ức, mà chẳng làm gì được ba em nhỏ.

Comments on this entry are closed.